Truyện tình cảm 18 – bên cạnh thiên đường - Chương 1
>>> Truyện tình cảm ngắn
>>> Truyện tinh cảm trung quốc
Tôi có một người tình.

Không cẩn thận đánh rơi mất rồi.

Tôi lại có một người tình khác.

Không cẩn thận lại đánh rơi mất.

Nếu mỗi người đều phải dùng một câu đơn giản và dễ hiểu nhất để tổng kết đời mình, thì câu của tôi chỉ có vậy mà thôi.


Tôi thường hay đánh mất đồ.truyện tình cảm 18 - bên cạnh thiên đường

Mất sách. Mất ví tiền. Mất chứng minh thư. Mất chìa khóa. Thậm chí mất cả người tình.

Để không mất nữa, chỉ có cách để đồ vật ở những nơi dễ thấy nhất. Ví dụ như chìa khóa thì dứt khoát đeo luôn lên cổ, đinh đinh đang đang, lúc nào cũng có thể nhìn thấy.

Hay có người trêu trọc tôi, bảo:

- Lớn vậy rồi còn đeo chìa khóa trên cổ à ?

Vậy là đành phải nới dài dây treo ra, giấu bên trong áo sơ mi, mọi phiền phức liền được giải quyết. Thói quen này vì vậy mà giữ đến tận bây giờ.

Người tình thì không thể để ở chỗ nào dễ thấy, vì vậy cứ tiếp tục đánh mất.

- Lớn vậy rồi còn đeo chìa khóa trên cổ à ?

Sau cơn cao trào, cô gái lạ để mình trần bò gục mặt lên ngực tôi, tay nghịch nghịch chùm chìa khóa.

- Từ nhỏ đã quen rồi, giờ không sửa được. Tôi gác tay sau gáy, dựa vào đầu giường, nghĩ ngợi giây lát rồi trả lời.

- Giống như không sửa được thói quen dụ gái ở bar về lên giường phải không ?

- Chắc vậy.

Một lát sau thì cô gái ngủ thiếp đi.

Tôi đảo mắt nhìn quanh một vòng.

Quần áo vứt bừa bãi trên thảm. Một cái giường thật lớn. Ga giường đã bị dồn lại thành đống. Ngọn đèn bàn đầu giường phát ra những tia sáng yếu ớt, chiếu rọi hai thân thể trần truồng mệt mỏi không sức sống.

Cả phòng ngập ngụa mùi rượu, mùi nước hoa rơi rớt còn lại. Mùi nước rửa nhà tắm của khách sạn. Mùi bột giặt ám lại trên ga giường nhau nhiều lần giặt tẩy. Mùi từ đủ thứ chất lỏng chảy ra từ hai thân thể.

Bò xuống giường, chui vào nhà tắm. Rửa mặt bằng nước lạnh, gục đầu xuống chiếc bồn rửa tay to tướng, uể oải ngẩng đầu lên, nhìn chăm chăm vào bóng mình trong gương: hơi rượu đầy mặt vừa mới tan đi, hai má phù đỏ lên, đầu tóc rối bời, cổ vẫn còn dấu vết bị con gái cắn, đỏ ửng lên.

Lắc mạnh đầu, thở dài một hơi chán nản.

Ra khỏi nhà vệ sinh, tìm quần áo mặc vào. Ngồi bệt dưới đất, hai tay ôm gối, cằm tựa vào đầu gối, lặng lẽ nhìn cô gái lạ vẫn còn đang say ngủ, gương mặt không hề biểu cảm, thầm cảm thấy cuộc sống này thật hoang đường, hoang đường đến mức không thể chịu nổi: mấy tiếng đồng hồ trước còn chưa biết nhau, vậy mà bây giờ cả hai đã không còn mảnh vải ?

Đứng dậy, đến bên cửa sổ. Kéo tấm rèm cửa vừa dày vừa nặng ra.

Mùa đông. Đêm lạnh như bị nhét trong quan tài. Xa xa một màn bụi mờ bẩn thỉu ngưng tụ bên trên thành phố. Một hàng đèn đường mông lung biết nói dối. Con phố cô đơn bị bánh xe nặng nề lăn qua lăn lại. Mấy bóng người lẻ loi vì cuộc sống mà vẫn phải tiếp tục bôn ba.

“Ga giường rất trắng, thành phố rất bẩn”

Thở dài cảm than một tiếng, rồi ra khỏi phòng. Không hiểu vì sao, không thích ôm gái lạ ngủ. Trừ phi là say đến bất tỉnh nhân sự.

Milan Kundera[1] đã nói: Tình yêu không phải thể hiện qua ham muốn làm tình, mà thể hiện trong khát vọng muốn được cùng nàng ngủ bên nhau.”

Vừa khéo nói đúng một điểm chung của loại đàn ông như tôi.

Vừa lái xe vừa nghe bản “Tình Yêu” của Trương Sở, không ngừng suy nghĩ về câu nói đó.

Lúc đi khỏi quên không tắm, thân dưới vẫn dính bên bết.

Lò sưởi trong xe làm chất lỏng nhanh chóng bốc hơi, cả xe liền ngập trong một thứ mùi nồng nặc của cơ thể người, mùi tanh của hạng đàn bà lẳng lơ, mùi nước hoa ngòn ngọt. Mùi vị rất quái đản, lại mang theo một vẻ nguy hiểm lạ kỳ.

Bản “Tình Yêu” đó hát thế này: “Hi vọng tình yêu của chúng ta sẽ bất diệt, như thế bụi phủ trên ấy nhất định sẽ rất dày.”

Nguồn truyện hay: Dọc truyen online hay nhất

Các bài khác cùng chuyên mục: