Truyện teen: Anh là xã hội đen thì sao - p2

Truyện tình cảm


- Ui giời, người đâu lúc nào cũng ra vẻ lạnh lùng, thờ ơ với người khác mà rõ ràng cậu ấy đâu phải như vậy đâu. Cháu cảm thấy cậu ấy luôn có sự quan tâm âm thầm đến người khác, nhưng cậu ấy lại không muốn người khác biết. Việc gì phải làm thế chứ. – Vậy nếu nó chỉ quan tâm như vậy với mỗi mình cháu thì cháu thấy sao?

– Làm sao để cháu biết là cậu ta chỉ như vậy với mỗi mình cháu chứ? Mà nếu có như vậy thật thì cháu thấy cũng ..vui. Hìhì.. Bố Nhất Bảo lại gật gù cái đầu rồi thở dài: – Bác thật là một người bố không tốt. Cháu biết không? Nhất Bảo là một đứa… – BỐ. Nhất Bảo bất thình lình xuất hiện. – Cô về phòng đi. – Gì cơ? Mai đang ngắm cảnh mà. – ĐI ĐI. Mai Mai giật bắn mình.

- Tại sao cậu phải như vậy? Tại sao cậu lúc nào cũng phải tự biến mình thành một kẻ đáng ghét khó gần như vậy chứ? Nhất Bảo hằm hằm nhìn Mai Mai. Mai Mai dồn hết sức dũng cảm đứng dậy nhìn thẳng vào mắt Nhất Bảo. – Nhất Bảo à, có những lúc Mai như đã được nhìn thấy con người thật của Bảo. Mai cảm thấy Bảo là người rất dễ mến, bên cạnh Bảo có thể đem lại cho người khác cảm giác bình an. – Nói xong chưa? Nhất Bảo lạnh lùng hỏi.

- CHƯA XONG ĐÂU! – Mai Mai không thể chịu được cái kiểu cố chấp của cậu ta – Để có thể nói những lời tốt đẹp về cậu không phải không có nhưng mà cậu toàn làm cho người khác thấy bực mình vì thái độ của cậu thôi. Cậu thật khó hiểu lắm. Mai Mai tức giận bỏ đi. Nhất Bảo đứng đó, hình ảnh cuối cùng của Mai Mai vẫn hiện hữu trước mắt cậu, đôi mắt cô gái như lóng lánh lệ. – Bình thường, cô bé này có vẻ trẻ con, nhưng suy nghĩ thì có phần sâu sắc hơn. Bố thấy những gì cô bé đó nói con cũng có cái đúng đấy. Con không nên nghĩ thân phận của con sẽ làm hại cô bé. Nếu như con có cảm tình với Mai Mai thì hãy mạnh dạn lên. Rồi ông cũng bỏ đi nốt. Chỉ còn lại một mình Bảo. Cậu ngồi phịch xuống cái ghế.

- Bên tôi mà em thấy bình an sao? Tim cậu đau nhói. Trong đầu cậu chỉ xuất hiện toàn hình ảnh của Mai Mai, những câu nói của Mai Mai cứ vang lên bên tai cậu. Hết cả ngày hôm ấy. Mai Mai cứ ở rịt trong phòng, không chịu ra ngoài, cơm cũng không ăn. Đến 10h tối. Mai Mai nằm trằn trọc trên giường. Cô đã nguôi cơn giận với Nhất Bảo rồi nhưng cơn đói đang hoành hành trong bụng nên không ngủ được. Không nhịn được nữa quyết định đi xuống bếp. Mở cửa phòng ra. Mình đang mơ à? Nhất Bảo đứng ngoài cửa từ lúc nào. Mai Mai thấy Nhất Bảo thì vội đóng cửa vào. Nhất Bảo liền lấy tay đẩy, không cho cô đóng cửa, nhưng Nhất Bảo đẩy mạnh quá làm cánh cửa mở ra, đập vào trán Mai Mai cái ‘bốp’. Mai Mai lùi lại tay giữ trán, bao nhiêu cái bực tức với Nhất Bảo từ sáng lại theo cái cộc đầu vừa nãy ùn ùn kéo về. Cô quắc mắt nhìn Nhất Bảo, nước mắt bắt đầu lăn dài.ep14 Nhất Bảo nhìn Mai Mai khóc, chân cậu vô thức bước vào phòng, rồi tiến về phía Mai Mai. – Đi theo tôi. – Nhất Bảo nói. – Đi đâu? – Cứ đi đi, cái này đẹp lắm. Nói rồi cậu rảo bước ra ngoài. Mai Mai vẫn còn giận lắm nhưng tò mò quá, thế là chân cứ thế bước theo.

- Nếu chỉ để ngắm bầu trời đen kịt thì đứng dưới sân nhìn lên cũng được, cần gì phải leo lên tận mái nhà làm gì. – Lát nữa nó mới xuất hiện. – Cái gì? Sao băng á? – Sao biết? – Sao băng thật á? Mai nói bừa đấy, thế mà chuẩn hả? Haha.. sao mình siêu thế! – Ai bảo là tí có sao băng? Mai Mai đang tự ca ngợi mình thì có cái kéo cắt phập hết suy nghĩ của cô. Nụ cười của Mai Mai tắt ngóm. – Thế tí có cái gì? – Thì cứ đợi sẽ biết. Nhất Bảo ngả người nằm xõng xoài trên mái nhà. Mai Mai ngồi bó gối bên cạnh. – Nằm xuống đây. – Hả? – Nằm xuống mà nhìn cho đỡ mỏi cổ. Mai Mai ban đầu hơi lưỡng lự nhưng rồi cũng nằm xuống cạnh Nhất Bảo. Đúng là trong tư thế này ngắm trời thích hơn hẳn. – Bầu trời cao quá. Mai Mai giơ tay lên đo độ cao của trời. – Mẹ ơi, mẹ có thấy con không? – Mẹ ở trên đó à? – Ừm. Mai đưa tay chỉ ngôi sao duy nhất trên bầu trời
Xem thêm: Doc tieut thuyet tinh cam viet

Các bài khác cùng chuyên mục: