Truyện tình cảm lãng mạn: Khi ta lướt qua nhau – p6

>> Đọc truyện tình cảm


Vội vã rời bỏ thành phố Nam Kinh để quay trở về Hải Thành, vấn đề đầu tiên cô phải đối diện đó là việc cư trú như thế nào. Diệp Tri Ngã đã năm năm chưa quay về nơi đây rồi, cảnh vật tại thành phố cấp quận này đã có quá nhiều thay đổi so với những tháng ngày cô quyết định bước chân đi khỏi nơi đây, lần này trở về cảm giác thật gần gũi thật khó tả như người con lại được trở về quê hương sau bao ngày đằng đẵng xa cách.

Cô do dự bần thần một hồi rất lâu, lái xe đến một khu vực cách rất xa nơi ngày trước cô đã từng sống, tìm một nhà nghỉ trông có vẻ như là bình dân giá không đến nỗi đắt đỏ lắm. K hành lý vào trong nhà nghỉ này, ăn một chiếc ham-bơ-gơ trong quán ăn nhanh KFC,Diệp Tri Ngã liền mua một tờ báo bán trên vỉa đường và tìm mục tìm nhà, mua nhà cũng được mà thuê nhà cũng hề gì, chỉ cần có một chốn có thể ngủ là được rồi.

Tìm nhà cũng giống như đi tìm người đàn ông vậy, khi cơ hội may mắn đến, duyên phận đến hay là tiếng sét ái tình đến thì không biết đếm bao nhiêu cho đủ, nhưng cũng có thể khi không gặp được cơ hội may mắn, duyên phận chưa tới số thì cả đời này có muốn tìm cũng chẳng thể nào tìm được.

Diệp Tri Ngã vất vả vật lộn cả một buổi chiều, đã đi xem năm căn nhà nhưng chỗ nào cô cũng không ưng ý cho lắm, đến sẩm tối thì lê lết đôi chân gần như muốn gãy ra vì quá mệt mỏi trở về nhà nghỉ đã thuê lúc trưa. Hai miếng bánh mì nhỏ thay cho bữa ăn tối của cô. Sau đó cô đi tắm gội rồi nằm bệt lên giường nghĩ ngợi, rồi cô gọi điện cho anh Đỗ Quân.
Diệp Tri Ngã vừa nói xong một câu, cô liền nghe thấy tiếng cửa kính đập vỡ vào nhau rơi loảng xoảng. Đỗ Quân trầm ngâm một hồi rất lâu, giọng điềm đạm: “Anh đang ở trong phòng thực nghiệm, em đợi một lúc nữa, anh sẽ gọi lại cho em sau. ”
Không đến năm phút sau, điện thoại trong phòng cô ở nhà nghỉ vang lên. Diệp Tri Ngã nuốt nước bọt xuống miệng và nhấc điện thoại lên, mỉm cười cất giọng lên nói: “Nhanh như thế sao anh?”
Giọng Đỗ Quân thốt lên có vẻ như đang giận dỗi, rất giận dỗi: “Tại sao hả? Vụ kiện chẳng phải đã giải quyết ổn thỏa rồi sao chứ, tại sao em lại bỏ đi?”
Diệp Tri Ngã dường như đã nghĩ sẵn đáp án cho câu hỏi này của anh từ trước rồi: “Tâm trạng chán, cảm thấy không thoải mái, em bỏ đi cho khuây khỏa tĩnh tâm. ”
“Tại sao lại không nói với anh một lời?”

“Dạ, cái đó là vì, em đi đúng vào giờ làm việc,em sợ ảnh hưởng tới anh…”
“biện minh quanh co!”, Đỗ Quân cau mày, “Tiểu Diệp, em không nên như thế, có những việc không phải muốn làm thế nào thì làm thế đó là được đâu, ít ra là anh cũng đã từng dạy em, đã từng là đồng môn với em cơ mà, em có vấn đề gì tại sao lại không nói cho anh biết một lời?”
“Em không, không có khó khăn gì đâu anh ạ… thật mà…”
“Tiểu Diệp”.
“Dạ”.
Đỗ Quân phải trầm ngâm một lúc rồi giọng nói mới trở về trạng thái bình tĩnh được đôi chút: “Có một vấn đề, anh muốn bàn bạc với em trước đã. ”
“Việc gì vậy anh?”
“Về việc từ chức của em. ”
Diệp Tri Ngã nháy nháy hai hàng mi: “Là… thế nào rồi ạ…”
“bây giờ em đã thấy hối hận chưa vậy?”
“Không, không, em không thấy…”
“Lại còn cãi lại hả. Nếu như bây giờ em cảm thấy hối hận rồi, anh có thể giúp em nghĩ cách để xin lãnh đạo cấp trên cho em được rút đơn từ chức về”.
Diệp Tri Ngã lấy hết sức mình cắn chặt môi, khống chế không để trút ra tiếng thở dài và cười khẽ: “Anh Đỗ, anh thật là thần thông quảng đại đấy nhé!”
Đỗ Quân cười trừ đáp lại: “Em nên suy ngẫm xem xét lại cẩn thận nhé. Anh đã thương lượng với chủ nhiệm Tào rồi, và với cả giáo sư Khưu nữa, những thầy lãnh đạo ở đây đều rất xem trọng em và cũng đều hy vọng có thể giúp đỡ được cho em đấy”.
Diệp Tri Ngã cười một cách khổ sở: “Em không nghĩ rằng duyên phận của em cũng vẫn còn tốt như thế…”
“Em không cần thiết phải trả lời ngay bây giờ đâu, nhưng mà cũng phải cố gắng nhanh một chút nhé, chẳng may bên nhân sự quyết định báo cáo lên cấp trên rồi thì vấn đề sẽ không được dễ dàng nữa đâu đấy”.
Xem thêm: Đọc truyện tình cảm online

Các bài khác cùng chuyên mục: