Truyện tình cảm: Anh ở phía sau em – p2
>> Câu truyện tình yêu tuổi mới lớn - phần 2

Chương 2 : Khi đàn ông tiến hoá đến mức hoàn hảo, họ sẽ trở thành Gay

Tôi vừa mở cửa vào nhà thì đã ngửi thấy mùi thơm của thức ăn. Bên trong phòng bếp, Nguyên Bảo đang bận rộn chuẩn bị bữa tối.



Thịt ba chỉ kho, măng tươi sốt teriyaki, canh kim chi hầm giò heo và tráng miệng bằng chè nếp bí đỏ. Tôi chưa bao giờ phải nghi ngờ về trình độ nấu ăn của Nguyên Bảo. Nếu không kể đến nỗi căm ghét đã sắp đạt đến mức thù hận của tôi dành cho anh ta thì về cơ bản giữa chúng tôi không có mâu thuẫn gì đáng kể và anh ta xứng đáng nhận điểm chín cho người chồng mẫu mực.

Biết nói thế nào nhỉ? Nguyên Bảo rất đẹp trai, dịu dàng, cư xử hoà nhã. Anh ta sạch sẽ, biết dọn dẹp nhà cửa, biết nấu ăn, không bia rượu hay lăng nhăng với phụ nữ. Tóm lại, anh ta không đạt chỉ tiêu tối thiểu số tật xấu mà một người đàn ông phải có.

Thời đại học, khi Nguyên Bảo còn là người yêu của tôi, tôi chưa bao giờ thấy anh ta mặc một cái áo hai ngày liên tiếp, càng không bao giờ có chuyện anh ta quên các ngày lễ quan trọng trong năm và sinh nhật tôi. Lúc nào những món quà của Nguyên Bảo cũng làm tôi vừa ý. Thậm chí khi trời lạnh, khi tôi bị ho, khi tôi gặp phiền não… anh ta rất nhanh đều phát hiện ra.

Tôi lúc ấy còn quá ngu ngốc mà không nhận thấy sự tỉ mỉ và cẩn thận đến kinh ngạc của Nguyên Bảo có những điểm bất thường. Trong mắt tôi và cả những cô gái khác, anh ta thật sự quá hoàn hảo.

Lẽ dĩ nhiên, khi đàn ông tiến hoá đến mức độ hoàn hảo, họ sẽ trở thành Gay. Trước đây tôi không tin điều này, giờ thì tôi thậm chí còn có cả ví dụ thực tế để minh hoạ cho khẳng định trên.

- Em về rồi à? –Nguyên Bảo thấy tôi đang đứng ở cửa phòng bếp nhìn anh ta thì vui vẻ lên tiếng.

Chẳng ai giơ tay đánh khuôn mặt tươi cười, mà tôi bây giờ còn chẳng có tư cách để cau có với anh ta.

- Vâng, em đi tắm trước đã nhé!

Tôi xả nước nóng vào bồn, cho thêm vài giọt tinh dầu hoa hồng rồi ngâm mình trong đó. Cơ thể cả ngày phải đóng trong bộ đồ công sở nghiêm chỉnh và giày cao gót thực sự làm tôi khó chịu.

Ai cũng nghĩ luật sư là công việc tuyệt vời, lương cao, vị thế xã hội tốt. Điều đó thì cũng đúng, nhưng quá trình đó không nhanh như người ta vẫn tưởng. Bốn năm đại học, nửa năm học khoá đào tạo trong học viện tư pháp, gần hai năm tập sự tại văn phòng luật. Cuối cùng là trải qua kì thi cấp quốc gia của Bộ Tư pháp. Tỷ lệ trượt của kì thi cuối cùng này thường là bốn mươi phần trăm. Tổng thời gian để một luật sư có thể đứng vững một cách độc lập phải khoảng mười năm.

Không biết phải mất mấy năm nữa khả năng tài chính của tôi mới có thể đủ chắc chắn để tách khỏi Nguyên Bảo, hiện giờ tôi vẫn phải dựa vào tiền của Nguyên Bảo nên dù căm ghét anh ta đến mấy tôi cũng phải trưng ra bộ mặt giả dối tươi cười.

Hơi nước trong phòng tắm phủ mờ tấm gương. Tôi đưa tay lau lau lớp kính trong suốt, nhìn cái bóng ủ rũ của mình.

Không có phấn trang điểm, son môi, bút kẻ mắt, gương mặt tôi hoàn toàn không mang vẻ sắc sảo quyến rũ như khi ở ngoài, thậm chí còn có phần ngây thơ, chẳng hề có nét chững chạc của một phụ nữ đã lập gia đình.

Tắm xong tôi mặc một bộ đồ ở nhà thoải mái rồi ra bàn ăn cơm.

Nói chung tôi là người rất thực tế, trong hầu hết mọi trường hợp đều phân định công tư rõ ràng. Ví dụ như tôi ghét Nguyên bảo nhưng thức ăn anh ta nấu thì không có lỗi, hơn nữa tôi cũng không muốn bạc đãi cái dạ dày của mình.

bữa cơm diễn ra trong im lặng, đối với một số người mà nói thì sự im lặng này khá đáng sợ, đối với tôi thì thế này thật sự rất tuyệt vời. Không nói gì còn hơn phải nói mấy lời lịch sự lấy lòng trong khi bạn chỉ muốn chửi ầm lên.

Xem thêm truyện hay: http://etruyenhay.blogspot.com/2014/...hanh-niem.html

Các bài khác cùng chuyên mục: