Truyện tình cảm: Anh ở phía sau em – p11
Xem thêm: chàng trai không biết yêu

Chương 11 : Người chồng hữu danh vô thực

Lúc tôi quay trở về nơi tổ chức tiệc thì Tỉnh Thành cũng đang tìm tôi.

- Diệp Thư, nhà tôi có chút việc, bây giờ tôi phải về, cô có về luôn không?
Hôm nay tôi đi nhờ ô tô của Tỉnh Thành, nếu không về cùng anh ta thì phải bắt taxi, giờ này chắc phải chờ khá lâu.
- Có, em cũng về luôn.
- Lúc nãy đột nhiên tắt đèn cô không sao chứ?

- Em không sao, mà khách sạn làm ăn kiểu gì thế không biết, đáng lẽ nguồn dự trữ phải hoạt động ngay chứ, nhỡ có ai đang ở trong thang máy thì sao.
Tỉnh Thành xua tay.

- Đâu có mất điện, chỉ có tầng một bị tắt đèn do hệ thống đèn có vấn đề thôi, các tầng trên và thang máy vẫn hoạt động bình thường.
Sao? Chỉ có tầng một bị hỏng hệ thống đèn…
Tôi đột nhiên nảy ra nghi ngờ vụ hỏng hóc này có thể liên quan đến người đàn ông uống whisky. Nhưng mà khả năng này không cao, trừ khi anh ta là chủ khách sạn nếu không sao làm được chuyện như vậy, chắc chỉ là tình cờ thôi.
- Môi cô bị làm sao thế? –Tỉnh Thành chú ý đến vết sưng trên môi tôi.
Tôi giật mình nhớ đến nụ hôn thô bạo của người đàn ông biến thái kia.
- À, lúc nãy tối quá em không cẩn thận nên bị vập vào cửa ấy mà.
- Hừm, tắt đèn đột ngột như thế nguy hiểm thật. Cao Phi đi toilet cũng bị ngã sưng mặt. Lúc nãy gặp tôi thấy anh ta cứ dùng tay che mặt mình.
Cùng mùi nước hoa, cùng thời điểm, cùng có vết thương…Lúc kéo khoá váy cho tôi người đàn ông kia đã nói tôi không khác gì so với trước. Tôi sững sờ một lúc. Người kia liệu có phải Cao Phi không?
Không thể nào, tuy là tôi không thấy rõ mặt nhưng từ giọng nói đến hành động đó chắc chắn là hai người khác nhau.
- Anh có biết Cao Phi đang ở đâu không?
- Anh ta và bạn gái cãi nhau gì đó, cô ta tức giận đi nhờ xe một người khác, tôi thấy Cao Phi cũng lái xe đi luôn rồi.
Quỷ thật, nếu anh ta còn ở đây thì tôi chỉ cần kiểm tra vết thương trên mặt anh ta là biết, vết cắn của tôi chưa thể biến mất ngay được.
Những suy nghĩ trong đầu lộn xộn thành một đống. Có quá nhiều điểm trùng hợp giữa Cao Phi và người đàn ông uống whisky nhưng không đủ để chứng minh bọn họ là một người.
Tôi biết Cao Phi từ thời trung học, thậm chí còn từng là bạn gái anh ta, tính tình của Cao Phi tôi cũng hiểu được đôi chút. Cao Phi tuyệt đối không có khí thế như người đàn ông kia. Hơn nữa, giả như anh ta chính là người đàn ông uống whisky thì anh ta rốt cục đang chơi trò gì, một bên cố ra vẻ quan tâm tôi, một bên lại làm như người quen bình thường.
Không có lý do nào để anh ta phải làm vậy, khả năng người tình một đêm của tôi là Cao Phi thật sự rất khó xảy ra.
Tốt nhất là thế, nếu tôi mà lỡ đem lần đầu tiên của mình cho một tên khốn như anh ta thì tôi thà đập đầu vào gối mà chết cho xong.
Sau một hồi phân tích sự việc tôi cuối cùng đã yên tâm rằng tôi và Cao Phi không thể có mối liên quan gì hết. Đối với tôi, cả anh ta và Thuỵ Du đều là thành phần tôi không ưa, không bao giờ muốn gặp lại.
Trường hợp duy nhất để Cao Phi và người đàn ông uống whisky là một đấy là anh ta là một kẻ mắc chứng rối loạn đa nhân cách. Mà muốn gặp được người bị bệnh này ở nơi không phải là nước Mỹ thì khó ngang với đi tìm một món đồ có giá năm mươi nghìn trong cửa hàng Channel.
Nhưng vấn đề là người đàn ông biến thái đó hình như biết tôi từ trước. Tôi cố điểm lại danh sách những người mình từng quen, nói thật là nếu tôi có biết đến người nào xuất chúng quái gở như anh ta thì không thể quên được.
Tỉnh Thành ngồi một bên nói mấy chuyện tầm phào gì đấy tôi cũng không chú ý lắm, chỉ nghe loáng thoáng anh ta nhắc đến chuyện Phoenix có người điều hành mới.

Nguồn
: http://teendoctruyen.blogspot.com/20...-chuong-4.html

Các bài khác cùng chuyên mục: