Chiếm đoạt vợ yêu – p1

Đọc truyện


Đọc truyện hay nhất



“Lão đại yêu, Nhâm lão đại yêu quý, cậu đang ở đâu thế?” Âu Sùng Viễn một chút cũng không bận tâm về hình tượng quý tộc độc thân hoàng kim của hắn, hai tay đang ôm một đống tài liệu quảng cáo gọi ầm ĩ tiến thẳng vào.” Người thanh mai trúc mã kiêm bạn bè đáng yêu của cậu đại giá quang lâm đây, còn không mau đi ra nghênh……” Hắn giơ bàn chân to lên đạp một phát vào cánh cửa đang hé mở, ‘phịch’ một tiếng, ván cửa dày cộp của văn phòng tổng tài lên tiếng trả lời rồi mở toang ra.



“Ai da……” Nhìn thấy một đôi mắt kinh hãi to quá độ ở bên trong, hắn biết mình lại tự đào mồ chôn làm gián đoạn một cuộc “Hội nghị nội các”.

Tuy rằng trên tay đang cầm “Kim bài miễn chết”, nhưng…… Nhâm lão đại yêu quý!! Cặp mắt tổng tài đại nhân của tập đoàn Lôi Phong mây đen dầy đặc, con ngươi đen bắn ra tia lửa điện vẫn đang nhìn trừng trừng làm hắn toát hết mồ hôi lạnh, chỉ dám đứng ở cửa cười gượng.

“Ngại qua, ngại quá, tôi lại vô tình làm gián đoạn hội nghị của mọi người.”

“Chết tiệt, cậu tốt nhất nên có chuyện gì quan trọng, nếu không……” Nhâm Thiếu Hoài lạnh lùng cười, sau khi liếc đầy ẩn ý về phía Âu Sùng Viễn vừa mới tiêu sái đá văng cánh cửa lớn.

“Ặc……” Âu Sùng Viễn hít một ngụm khí lạnh, bất giác lui bước chân, nhất thời biến thành con gà trống, miệng không ngừng kêu lên:”Đừng kích động, lão đại, chuyện gì cũng phải từ từ. Tôi, tôi……” Hắn đưa tay giơ tập tài liệu lên cao: “Tiểu nhân hôm nay là vâng mệnh đến để tuyên đọc ý chỉ của Thái Hậu, không phải là cố ý đến làm phiền đâu ạ.”

Âu Sùng Viễn bộ dạng khôi hài làm cho những trợ lí tham dự hội nghị buồn cười không thôi.

Nhâm Thiếu Hoài hừ lạnh một tiếng, sắc mặt cũng dịu đi rất nhiều. Chiếc cắm cương nghị khẽ nhếch lên, các trợ lí lập tức đứng dậy, nhanh chóng rời khỏi văn phòng tổng tài.

Âu Sùng Viễn thở ra một hơi, nguy hiểm đã qua, “tế bào diễn kịch” trong người như con gián bị đánh không chết lại bắt đầu vui vẻ.



“Ý chỉ ban xuống –” Hắn trùng chân tạo tư thế, lại ra sức khụ khụ hai tiếng, hai tay đem tập tài liệu nâng cao đến trán, trang nghiêm trang trọng tuyên chỉ: “Phụng thiên thừa vận, Thái Hậu chiếu viết……”

Nhâm Thiếu Hoài lạnh lùng liếc xéo hắn, chậm rãi đứng dậy, bàn tay bất ngờ đảo qua — một tiếng thét chói tai đột ngột vang lên!

“Ôi……” Ném tập tài liệu trên trán lên bàn như bị bỏng vì cầm khoai lang, Âu Sùng Viễn ôm lấy đầu lủi tới chân tường khóc thét.”Nhâm lão đại, tôi là người bạn thanh mai trúc mã đáng yêu của cậu đấy nha, sao cậu có thể độc ác với tôi như vậy, nói đánh là đánh, ngay cả chút tiếp đón cũng không có.”

“Tiếp đón cái đầu cậu á!” Nhâm Thiếu Hoài rút tay về, mỉm cười tà ác: “Còn muốn chơi phải không? Đúng lúc bổn thiếu gia ta gần đây công sự bận rộn, thập phần thiếu vận động, cậu……” Nhâm Thiếu Hoài liếc mắt một cái nhìn thân hình gầy còm của hắn,”Vừa vặn có thể làm một bao cát hình người.”

“Lão đại!” Âu Sùng Viễn nghe vậy biến sắc: “Thánh Thượng tha mạng a, tiểu nhân biết tội rồi. Biết sai mà sửa là việc rất tốt, đại nhân ngài đại lượng, tạm tha cho tôi lần này đi!” Ô ô…… Nhất định là hôm nay lúc ra khỏi cửa hắn đã quên không tính toán giờ giấc theo lịch thì mọi việc mới không thuận lợi, mới áp dụng một chút bệnh nghiện diễn đã bị đánh cho u cả đầu.

Âu Sùng Viễn gật đầu, thao thao bất tuyệt nói:

“Lão đại, tôi đương nhiên biết cậu còn chưa định kết hôn. Nhưng mà cậu cũng đã sắp ba mươi, tự do tự tại qua ba mươi năm đầu của cuộc đời rồi, bây giờ yêu cầu cậu cưới một cô vợ làm ấm giường, nhân tiện sinh hai thằng cu nối dõi tông đường cũng đâu có gì quá đáng!”

Nguồn: http://etruyenhay.blogspot.com/2014/...et-nam-va.html

Các bài khác cùng chuyên mục: